Tan làm, bụng đói meo, một chàng trai chui vào quán mì Trung Hoa chỉ mong có bát mì bò nóng. Nhưng món mãi chẳng ra, và ông chủ quán đã làm một việc khiến anh nhớ mãi.
Đói meo sau giờ làm
天黑了,小王刚下班,肚子很。
Trời tối rồi, Tiểu Vương vừa tan làm, bụng đói meo.
路边有一家中国饭馆,里面很。
Bên đường có một quán ăn Trung Hoa, bên trong ấm áp.
他想:今天就吃一碗热面吧。
Anh nghĩ bụng: hôm nay làm một bát mì nóng vậy.
Đợi mãi chẳng thấy mì
Phục vụ
您想吃什么?
Anh muốn dùng gì ạ?
Tiểu Vương
来一碗,麻烦快一点儿啊,我太了。
Cho một bát mì bò, làm ơn nhanh nhanh giúp tôi nhé, đói lắm rồi.
他等啊等,看了三次手机,过了四十分钟。
Anh đợi mãi đợi mãi, ngó điện thoại ba lần, đã trôi qua bốn mươi phút.
Bát mì của ông chủ
Ông chủ
真对不起,今天太忙了。这碗面我你,不要钱。
Thật xin lỗi cậu, hôm nay bếp bận quá. Bát mì này tôi mời, không lấy tiền.
Tiểu Vương
哎呀,这怎么好意思!面这么,我都坏了。
Ấy chà, sao mà ngại thế! Mì thơm thế này, tôi đói lả rồi đây.
他喝了一口汤,笑着说下次还来。
Anh húp một ngụm nước dùng, cười bảo lần sau lại ghé.