Tối trước kỳ thi tiếng Trung, Tiểu Vương cứ viết sai một chữ. May có cô bạn cùng bàn ngồi lại luyện cùng, sáng hôm sau cậu mới viết đúng, đúng lúc cần.
Tối trước kỳ thi
晚上九点,小王还在写。
Chín giờ tối, Tiểu Vương vẫn còn ngồi viết chữ Hán.
一个字他写了十遍,还是不对。
Có một chữ cậu viết tới mười lần mà vẫn không đúng.
Tiểu Vương
明天就了,这个字我怎么老呀?
Mai thi rồi mà sao cái chữ này mình cứ viết sai hoài thế nhỉ?
Tiểu Lý
,我你再写几遍吧。
Đừng cuống, để mình ngồi viết với cậu thêm mấy lần nữa nhé.
Luyện cùng nhau
Tiểu Lý
你看,这一笔应该往左,不是往右。
Cậu xem này, nét này phải kéo sang trái, chứ không phải sang phải.
小王照着她的样子,慢慢写了一个。
Tiểu Vương nhìn theo cô viết, chậm rãi nắn ra một chữ.
Tiểu Lý
对啦!这次写得真好看。
Đúng rồi đó! Lần này viết đẹp ghê.
他笑了,又在上写了一行。
Cậu cười, lại viết thêm một hàng vào quyển vở.
Trong phòng thi
第二天,最后一个题就是那个字。
Hôm sau vào thi, câu cuối cùng chính là cái chữ ấy.
小王昨天晚上,一笔一笔慢慢写。
Tiểu Vương nhớ lại tối qua, từng nét từng nét viết thật chậm.
Tiểu Vương
这次我写对了!
Lần này mình viết đúng rồi!
他回头看了看小李,两个人都笑了。
Cậu quay đầu nhìn Tiểu Lý, cả hai cùng cười.