Tiểu Hồng đến thư viện mượn từ điển thì mới nhớ ra mình để quên thẻ ở nhà, may sao có một chị nhân viên tốt bụng ra tay giúp.
Đến thư viện
下午两点,小红走进,里面很。
Hai giờ chiều, Tiểu Hồng bước vào thư viện, bên trong yên tĩnh lắm.
她想找一本汉语,可是书太多了。
Cô muốn tìm một quyển từ điển tiếng Trung, nhưng sách thì nhiều quá.
她想了想,走到前面问。
Nghĩ một lát, cô đi lên phía trước hỏi chị nhân viên.
Quên thẻ rồi
Tiểu Hồng
您好,我想一本,可以吗?
Chị ơi, em muốn mượn một quyển từ điển, được không ạ?
Nhân viên
可以呀,你的图书呢?
Được chứ, thẻ thư viện của em đâu?
Tiểu Hồng
啊,我的……在家里了!
Á, thẻ của em… em để quên ở nhà mất rồi!
Nhân viên
没关系,告诉我你叫什么名字就行。
Không sao đâu, em cho chị biết tên là được.
Mượn được sách
Tiểu Hồng
我叫王小红,谢谢您!
Em tên là Vương Tiểu Hồng, cảm ơn chị ạ!
在电脑上看了看,找到了她的名字。
Chị nhân viên nhìn vào máy tính một lúc, tìm thấy tên của cô.
Nhân viên
找到啦,这本书可以两个星期。
Thấy rồi nhé, quyển này em mượn được hai tuần đấy.
小红拿着,笑着走出了。
Tiểu Hồng cầm quyển từ điển, mỉm cười bước ra khỏi thư viện.