Cuối tuần cả nhà ra công viên thả diều. Bố hứa thả thật cao, nhưng con diều cứ rơi mãi, đến khi cả nhà cùng chạy thì nó mới chịu bay lên.
Sáng chủ nhật
星期天早上,丁丁早早就醒了。
Sáng chủ nhật, Đinh Đinh đã dậy thật sớm.
Đinh Đinh
爸爸,你说过今天带我去放的!
Bố ơi, bố nói hôm nay dẫn con ra công viên thả diều mà!
Bố
我没忘。你看,在我手里呢。
Bố quên đâu. Con nhìn này, diều đang ở trong tay bố đây.
丁丁拿着那只红色的,一路上都在笑。
Đinh Đinh cầm con diều màu đỏ, suốt dọc đường cứ cười tủm tỉm.
Diều không chịu bay
里人不多,上也很大。
Trong công viên không đông người, gió trên bãi cỏ cũng rất mạnh.
Bố
看好了,爸爸让它得最高!
Nhìn cho kỹ nhé, bố sẽ cho nó bay cao nhất!
可是刚起来,又到了地上。
Nhưng con diều vừa bay lên một chút lại rơi xuống đất.
Đinh Đinh
爸爸,你不是说得最高吗?
Bố ơi, chẳng phải bố bảo bay cao nhất sao?
Cùng nhau chạy
妈妈笑着说,三个人一起跑,就上去了。
Mẹ cười bảo, ba người cùng chạy thì diều sẽ lên thôi.
他们手着手,在上跑了起来。
Họ nắm tay nhau, chạy trên bãi cỏ.
Đinh Đinh
起来啦!它真的得很高!
Bay lên rồi! Nó bay cao thật rồi!
红色的在天上,全家人都跑得满头大汗。
Con diều đỏ ở trên trời, cả nhà ai cũng chạy đến ướt đẫm mồ hôi.