Một buổi tối, một tin nhắn lạ làm cô bất ngờ nhận ra người bạn cấp hai sau bao năm xa cách.
Tin nhắn lúc chín giờ tối
晚上九点,小静喝着茶,响了一下。
Chín giờ tối, Tiểu Tĩnh đang nhâm nhi tách trà thì điện thoại kêu một tiếng.
Người lạ
你好,请问你还是住在学校后面那条街吗?
Chào cậu, cho hỏi cậu vẫn còn ở con phố sau trường ngày xưa à?
Tiểu Tĩnh
你是谁呀?我不太了。
Cậu là ai vậy? Mình không nhớ rõ lắm.
Người lạ
我是李明啊,的时候我坐你后面!
Lý Minh đây mà, hồi cấp hai tớ ngồi ngay sau cậu đấy!
Mười năm trôi qua
Tiểu Tĩnh
李明!是你呀!我们都十年没见了。你现在做什么工作?
Lý Minh! Là cậu thật à! Mười năm rồi còn gì. Giờ cậu làm gì rồi?
Lý Minh
我当了,教数学。你呢?
Tớ làm thầy giáo rồi, dạy toán. Còn cậu?
Tiểu Tĩnh
我在医院上班,是个。
Mình làm ở bệnh viện, là bác sĩ.
Lý Minh
哈哈,你小时候就说想帮病人,真的做到了!
Haha, hồi bé cậu cứ bảo muốn giúp người bệnh, giờ làm được thật rồi!
Hẹn nhau thứ bảy
Tiểu Tĩnh
这个星期六有空吗?出来喝杯吧。
Thứ bảy này rảnh không? Ra ngoài làm tách cà phê đi.
Lý Minh
好啊!还是学校门口那家店,怎么样?
Được chứ! Vẫn quán cà phê trước cổng trường nhé, được không?
Tiểu Tĩnh
好!那家店还在,太好了。
Được! Quán đó vẫn còn à, tuyệt quá.
她放下,笑了。原来老朋友一直都在。
Cô đặt điện thoại xuống, mỉm cười. Hóa ra người bạn cũ vẫn luôn ở đó.