Sáng nào ông cũng pha trà, mở báo. Hôm nay cháu gái định cuối tuần lên núi chơi, nhưng tờ báo của ông lại nói một chuyện khác.
Sáng sớm trong nhà
早上七点,爷爷坐在桌子旁边,一只手拿着,一只手拿着茶。
Bảy giờ sáng, ông ngồi bên bàn, một tay cầm tờ báo, một tay cầm chén trà.
Cháu gái
爷爷,早!您看什么呢?
Ông ơi, chào ông buổi sáng! Ông đang xem gì thế ạ?
Ông
看啊。来,坐下,喝点茶。
Xem báo chứ gì. Lại đây, ngồi xuống, uống miếng trà đi cháu.
Cháu gái
今天有什么吗?
Hôm nay có tin gì hay không ạ?
Một dòng nhỏ trên báo
Ông
你看这里,明天要,也变冷了。
Cháu nhìn chỗ này này, mai trời mưa, lại còn trở lạnh nữa.
Cháu gái
啊?那我明天得多一件衣服了。
Ơ? Vậy mai cháu phải mặc thêm một cái áo rồi.
Cháu gái
可是周末我想跟同学去上玩。
Nhưng cuối tuần cháu muốn đi lên núi chơi với bạn học cơ.
Ông
上还说,这几天最好别去上。
Báo còn bảo, mấy hôm nay tốt nhất đừng lên núi cháu ạ.
Cháu hiểu ra
Cháu gái
为什么呀?也可以带伞啊。
Sao vậy ạ? Trời mưa thì mang ô là được mà.
Ông
的时候,上的路很,不。
Trời mưa thì đường trên núi trơn lắm, không an toàn đâu.
Cháu gái
好吧,那我们改天再去。爷爷,您的真有用!
Thôi được, vậy mình để hôm khác đi. Ông ơi, tờ báo của ông hữu ích thật đấy!
爷爷笑着喝了一口茶。这份,他已经看了三十年了。
Ông cười, nhấp một ngụm trà. Tờ báo này, ông đã đọc suốt ba mươi năm rồi.