Tối trước hôm thi, Tiểu Lý ngồi học mà tay cứ run. Cô bạn cùng phòng kéo cô ra ngoài uống trà, và mọi thứ nhẹ đi.
Tối trước hôm thi
晚上十点了,小李还坐在桌子前看书。
Mười giờ tối rồi, Tiểu Lý vẫn ngồi trước bàn nhìn vào quyển sách.
她看了半天,一个字也没记住。
Cô nhìn cả buổi mà chẳng nhớ nổi một chữ.
Tiểu Vũ
怎么了?你的脸这么白。
Sao thế? Mặt cậu trắng bệch kìa.
Tiểu Lý
明天要,我有点儿。
Mai phải thi rồi, mình hơi sợ.
Ra ngoài một lát
Tiểu Vũ
这半年你天天都在学习,我都看见了。
Nửa năm nay ngày nào cậu cũng học, mình thấy hết mà.
Tiểu Lý
可是我怕不好,对不起爸爸妈妈。
Nhưng mình sợ điểm kém, có lỗi với bố mẹ.
Tiểu Vũ
别啦,先把书放下,跟我出去走走。
Đừng lo nữa, gấp sách lại đã, ra ngoài đi dạo với mình.
两个人下楼,在小店里买了两杯热茶。
Hai đứa xuống nhà, vào quán nhỏ mua hai cốc trà nóng.
Trở về phòng
外面很,风吹在脸上,很。
Bên ngoài yên tĩnh, gió thổi vào mặt, dễ chịu lắm.
Tiểu Lý
谢谢你呀,现在我没那么了。
Cảm ơn cậu nhé, giờ mình không còn căng như lúc nãy.
Tiểu Vũ
你早点儿睡,明天好好考。
Cậu ngủ sớm đi, mai cứ làm thật tốt.
回到房间,小李把茶喝完,笑着关上了灯。
Về tới phòng, Tiểu Lý uống cạn cốc trà, mỉm cười rồi tắt đèn.