An An vẽ tranh mỗi ngày nhưng luôn giấu kín trong ngăn bàn vì sợ chưa đủ giỏi. Một tờ quảng cáo cuộc thi và lời khuyên của chị họ đã đẩy cô bước ra khỏi nỗi nhút nhát.
Cái Ngăn Bàn Khóa Kín
下午的教室很安静,安安一个人坐在角落里。
Lớp học buổi chiều yên tĩnh, An An ngồi một mình trong góc vẽ tranh.
Lâm Lâm
安安,你画的这只猫真可爱!给我看看嘛。
An An, con mèo cậu vẽ dễ thương ghê! Cho tớ xem với nào.
安安马上把画放进,关上了。
An An vội nhét bức tranh vào ngăn bàn, đóng lại.
An An
别看了,画得不好……我每天都,可是还是觉得不够好。
Đừng xem mà, tớ vẽ xấu lắm... Ngày nào tớ cũng tập, vậy mà vẫn thấy chưa đủ giỏi.
Tờ Quảng Cáo Trong Hiệu Sách
周末,安安和表姐去书店,门口贴着一张广告。
Cuối tuần, An An cùng chị họ đến hiệu sách, ngoài cửa dán một tờ quảng cáo.
Chị Bảo
你看,少儿,下个月就。安安,你应该试试!
Em xem này, cuộc thi vẽ tranh thiếu nhi, tháng sau là đăng ký. An An, em nên thử đi!
An An
我的画那么,要是大家都笑我怎么办呀?
Tranh em bình thường lắm, lỡ mọi người cười em thì sao?
Chị Bảo
画得好不好不,的是别再把它锁在里了。
Vẽ đẹp hay không không quan trọng, quan trọng là đừng khóa nó trong ngăn bàn nữa.
Bước Ra Khỏi Góc Lớp
那天,安安的手一直在抖,她慢慢把画交了上去。
Hôm thi, tay An An cứ run, cô từ từ nộp bức tranh lên.
Cô giáo
这只猫的眼睛画得真,一看就是你自己想出来的。
Đôi mắt con mèo này vẽ thú vị thật, nhìn là biết em tự nghĩ ra.
安安没说话,但是脸红红的,笑了。
An An không nói gì, nhưng mặt đỏ ửng, cô mỉm cười.
An An
林林,明天我把里的画都带来给你看!
Lâm Lâm ơi, mai tớ mang hết tranh trong ngăn bàn ra cho cậu xem nhé!