Tiểu Hồng kéo vali xuống ga tàu, lần đầu đặt chân tới thành phố lớn để theo đuổi ước mơ. Phố xá ồn ào, nhà cao chọc trời, và một người anh họ đang đợi cô ở cửa khách sạn.
Vừa xuống tàu
火车一停,小红就拉着下来了。
Tàu vừa dừng, Tiểu Hồng đã kéo vali bước xuống.
她抬头一看,街道两边全是,比照片里还要高。
Cô ngẩng đầu nhìn, hai bên đường toàn nhà cao tầng, còn cao hơn cả trong ảnh.
“这就是大城市啊。”她小声地对自己说。
“Thành phố lớn là đây sao.” Cô khẽ tự nhủ.
宾馆门口,有个人一边招手一边大声叫她的名字。
Ở cửa khách sạn, một người vừa vẫy tay vừa gọi to tên cô.
Anh họ ra đón
Anh họ
小红,这边!路上累不累呀?
Tiểu Hồng, bên này! Đi đường có mệt không?
Tiểu Hồng
哥,还好。就是有点,怕做不好这份工作。
Anh, em ổn. Chỉ là hơi căng thẳng, sợ làm không tốt công việc này.
Anh họ
别怕,刚来谁都这样。你要是真喜欢,就慢慢来。
Đừng sợ, mới đến ai cũng vậy. Em mà thật sự thích vẽ thì cứ từ từ.
Tiểu Hồng
嗯,我都来了,再难也不会的。
Vâng, em đã đến đây rồi, có khó đến mấy em cũng sẽ không hối hận đâu.
Bữa tối bên cửa sổ
他们找了家小,坐在窗户旁边。
Hai anh em tìm một quán ăn nhỏ, ngồi xuống bên cửa sổ.
窗外的太阳慢慢了,街上的灯一盏一盏亮了起来。
Ngoài cửa sổ, mặt trời từ từ khuất núi, đèn đường lần lượt sáng lên.
Anh họ
你看,这座城市晚上更好看。慢慢你就会了。
Em xem, thành phố này về đêm còn đẹp hơn. Dần dần em sẽ quen thôi.
小红看着满街的灯光,第一次觉得这里也没那么可怕。
Nhìn cả con phố rực ánh đèn, lần đầu tiên Tiểu Hồng thấy nơi này cũng chẳng đáng sợ đến thế.