Tiểu Hoa giấu tờ giấy thi điểm kém, ngồi một mình ngoài sân. Cô bạn thân Tiểu Phương tìm thấy cậu và ở lại cùng cậu cho đến khi trời tối.
Tờ Giấy Úp Xuống
下课了,老师把考试发下来。
Tan tiết, cô giáo phát bài thi xuống.
小华看了一眼,很快就把翻过去,盖在桌子上。
Tiểu Hoa liếc nhìn điểm một cái, rồi vội lật tờ giấy úp xuống bàn.
Bạn cùng bàn
哎,你考多少分啊?给我看看呗。
Ê, cậu được mấy điểm thế? Cho tớ xem với.
Tiểu Hoa
没什么好看的,你别管了。
Chẳng có gì hay đâu, cậu kệ tớ đi.
他把塞进书包,一个人走出了教室。
Cậu nhét bài thi vào cặp, một mình bước ra khỏi lớp.
Bậc Thềm Sau Trường
小华坐在操场后边的上,低着头,不想说话。
Tiểu Hoa ngồi trên bậc thềm sau sân vận động, cúi gằm đầu, chẳng muốn nói gì.
小芳找了他半天,最后在这里看见了他。
Tiểu Phương tìm cậu cả buổi, cuối cùng thấy cậu ở đây.
Tiểu Phương
我就知道你在这儿。是不是了?
Tớ biết ngay là cậu ở đây mà. Có phải thi hỏng rồi không?
Tiểu Hoa
我怕回家爸妈说我,也怕同学我。
Tớ sợ về nhà bố mẹ mắng, lại sợ các bạn cười tớ.
小芳没说话,在他旁边坐了下来。
Tiểu Phương không nói gì, chỉ ngồi xuống bên cạnh cậu.
Đến Khi Trời Tối
Tiểu Phương
把拿出来,咱们看看错在哪儿。
Lấy bài ra đi, mình xem sai chỗ nào.
两个人一道一道地看,小华慢慢说出了哪里没听懂。
Hai đứa xem từng câu một, Tiểu Hoa dần dần nói ra chỗ nào mình chưa hiểu.
Tiểu Hoa
其实没我想的那么难,刚才我连看都不敢看。
Thật ra không khó như tớ tưởng, lúc nãy tớ còn chẳng dám nhìn nữa.
Tiểu Phương
天快黑了,我你回家。下次咱们一起。
Trời sắp tối rồi, tớ đi về cùng cậu. Lần sau mình ôn chung.
走到校门口,小华回头看了一眼那片,轻轻松了口气。
Đi đến cổng trường, Tiểu Hoa ngoái nhìn bậc thềm ấy một cái, rồi nhẹ nhõm thở ra.