Lúc tìm cây bút, Tiểu Vũ lôi ra một tấm ảnh đen trắng đã ố vàng, và buổi chiều hôm ấy bà bỗng kể cho cô nghe về căn nhà nhỏ ngày xưa.
Cây Bút Và Tấm Ảnh
小雨在书桌的最下面找笔,手却碰到了一张硬硬的纸。
Tiểu Vũ lục tìm cây bút ở ngăn dưới cùng của bàn học, tay lại chạm phải một tờ giấy cứng cứng.
Tiểu Vũ
奶奶,你快来看!这张都黄了,上面的两个人是谁呀?
Bà ơi, bà lại xem này! Tấm ảnh ố vàng hết rồi, hai người trên này là ai vậy ạ?
奶奶放下手里的菜,戴上眼镜,看了好一会儿才笑出声。
Bà đặt rổ rau trên tay xuống, đeo kính lên, nhìn một lúc lâu rồi mới bật cười.
Bà
这个穿白衬衫的瘦小伙子,是你爷爷;旁边这个,就是我啦。
Cái cậu gầy gầy mặc áo sơ mi trắng này là ông cháu đấy; còn cô đứng bên cạnh, chính là bà này.
Căn Nhà Nhỏ Ngày Xưa
Tiểu Vũ
真的吗?爷爷那时候这么!是在哪儿照的呀?
Thật ạ? Hồi đó ông trẻ thế cơ á! Thế ảnh chụp ở đâu vậy bà?
Bà
门口那间小房子,就是我们刚时住的家,下雨天屋顶还会呢。
Căn nhà nhỏ ở chỗ cửa kia chính là cái nhà bà ông ở hồi mới cưới, trời mưa thì mái còn dột nữa cơ.
Tiểu Vũ
?那多不方便呀!晚上没有电脑,你们做什么?
Dột á? Thế thì bất tiện lắm! Buổi tối không có máy tính, bà ông làm gì ạ?
Bà
搬两把椅子坐到门口,跟一边吃西瓜一边,一聊就到半夜。
Khiêng hai cái ghế ra ngồi trước cửa, vừa ăn dưa hấu vừa tám chuyện với hàng xóm, tám một cái là tới nửa đêm luôn.
Cất Cho Cẩn Thận
Tiểu Vũ
听你这么一说,那时候虽然苦,可是好啊。
Bà kể vậy, cháu thấy hồi đó tuy khổ thật nhưng mà vui ghê.
奶奶用手轻轻擦了擦上的灰,眼睛有点红。
Bà lấy tay nhẹ nhàng phủi bụi trên tấm ảnh, mắt hơi đỏ lên.
Tiểu Vũ
我去拿个,把它放进去,这样就不会再弄坏了。
Để cháu đi lấy cái khung ảnh, lồng nó vào, như vậy là không làm hỏng nữa.
Bà
好孩子。等你爸下班回来,我们三个再一起照一张,挂在它旁边。
Cháu ngoan. Đợi bố cháu tan làm về, ba bà cháu mình lại chụp chung một tấm, treo ngay bên cạnh nó nhé.