Trên đường đi học, Lâm Nhất mới biết mình bỏ quên ba lô — một buổi sáng vội vã dạy cậu bài học về sự cẩn thận.
Buổi sáng vội vã
早上七点半,林一抓起就往外跑。
Bảy giờ rưỡi sáng, Lâm Nhất vớ lấy ba lô rồi chạy vội ra ngoài.
上,他突然了——不见了。
Trên xe buýt, cậu chợt sững người — chiếc ba lô biến mất.
Lâm Nhất
完了,还在里面!
Chết rồi, bài tập vẫn ở trong đó!
他想起来,刚才在店,他把放在了椅子旁边。
Cậu sực nhớ, lúc nãy ở quán ăn sáng, cậu để ba lô ngay cạnh ghế.
Quay lại tìm
他在下一站下了车,赶紧往回跑。
Cậu xuống xe ở trạm kế tiếp, vội vã chạy ngược lại.
Lâm Nhất
阿姨,我刚才是不是把忘在这儿了?
Cô ơi, lúc nãy cháu có để quên ba lô ở đây không ạ?
Bà chủ quán
蓝色的那个吗?我帮你收起来了,怕被人拿走。
Cái màu xanh à? Cô cất giúp cháu rồi, sợ người ta lấy mất.
林一,连声说谢谢。
Lâm Nhất thở phào nhẹ nhõm, rối rít cảm ơn.
Bài học nhỏ
到了学校,上课铃刚好响。
Đến trường vừa lúc chuông vào lớp reo.
Lâm Nhất
以后东西一定要拿好,不能再这么了。
Lần sau phải giữ đồ cẩn thận, không thể cẩu thả thế này nữa.
他打开,好好地放在里面。
Cậu mở ba lô ra, bài tập vẫn nằm ngay ngắn bên trong.
Lâm Nhất
还好,今天没有。
May quá, hôm nay không bị muộn.