Một du học sinh Việt Nam ở Trung Quốc rủ bạn cùng phòng đi ăn lẩu, nhưng câu trả lời lịch sự của cậu bạn lại khiến cậu hiểu nhầm. Một hiểu lầm nhỏ hé lộ sự khác biệt trong cách người Việt và người Trung nói chuyện.
Lời mời đi ăn lẩu
搬进的第一个周末,阿明就敲开了对面的门。
Cuối tuần đầu tiên dọn vào ký túc xá, Minh đã gõ cửa phòng đối diện.
Minh
李伟,晚上一起去吃吧?我!
Lý Vĩ ơi, tối nay đi ăn lẩu chung nhé? Tớ mời!
Lý Vĩ
啊……今天有点忙,吧。
À… hôm nay tớ hơi bận, để hôm khác đi.
Minh
哦,好吧。那你忙。
Ồ, được thôi. Vậy cậu cứ bận đi.
Hiểu lầm
阿明一个人去吃了,心里有点不舒服。
Minh đi ăn lẩu một mình, trong lòng thấy hơi khó chịu.
Minh
他是不是不喜欢我?“”到底是哪天啊?
Cậu ấy không thích mình hay sao? "Hôm khác" rốt cuộc là hôm nào chứ?
回到,他看见李伟正坐在桌子前看书,桌上一点饭菜都没有。
Về đến phòng, cậu thấy Lý Vĩ đang ngồi đọc sách trước bàn, trên bàn chẳng có chút cơm canh nào.
Minh
你不是很忙吗?怎么饭也没吃?
Cậu chẳng phải bận lắm sao? Sao cơm cũng không ăn thế?
Nói thẳng ra
Lý Vĩ
我没那么忙。我怕你刚来,钱不够花,就……没好意思让你请。
Thật ra tớ không bận đến thế. Tớ sợ cậu mới sang, tiền không dư dả, nên… ngại để cậu mời.
Minh
是这样!在越南,不想去我们会直接说,我还以为你我呢。
Hóa ra là vậy! Ở Việt Nam, không muốn đi thì bọn tớ nói thẳng, tớ còn tưởng cậu ghét tớ cơ đấy.
Lý Vĩ
哈哈,下次我直接说。走,店还没关,我请你!
Haha, lần sau tớ nói thẳng. Đi nào, quán lẩu chưa đóng cửa đâu, lần này tớ mời cậu!
两个人笑着冲出了门,路灯把他们的影子拉得很长。
Hai đứa cười rồi lao ra khỏi cửa, ánh đèn đường kéo bóng hai người dài thật dài.