Gia đình ông Vương lên núi nghỉ hè, leo được nửa đường thì gặp mưa lớn. Một chỗ trú chân nhỏ và một bầu trời sau mưa biến chuyến đi thành kỷ niệm không quên.
Tối hôm trước chuyến đi
暑假第一天的晚上,王先生一家三口围着桌子收拾。
Tối ngày đầu kỳ nghỉ hè, ba người nhà ông Vương ngồi quanh bàn xếp hành lý.
Tiểu Lạc
爸,这件厚衣服也要带吗?现在天这么热。
Ba ơi, cái áo dày này cũng phải mang à? Trời đang nóng thế này mà.
ông Vương
带上吧,山里跟城市不一样,晚上凉,说不定还会下雨呢。
Cứ mang đi con, trên núi khác dưới thành phố, đêm lạnh lắm, biết đâu lại còn mưa nữa đấy.
Tiểu Lạc
我查过天气了,明天是大晴天,肯定能爬到看风景!
Con xem dự báo rồi, mai nắng đẹp lắm, kiểu gì cũng leo lên tới đỉnh ngắm cảnh được!
妈妈把悄悄塞进背包最下面,谁也没说什么。
Mẹ lặng lẽ nhét áo mưa xuống đáy ba lô, chẳng ai nói gì.
Mưa đến giữa đường
第二天上午,他们爬到,天突然暗了下来。
Sáng hôm sau, khi cả nhà leo tới lưng chừng núi, bầu trời bỗng tối sầm lại.
豆大的雨点打在树叶上,山路一下子滑得没法走。
Những hạt mưa to bằng hạt đậu đập lộp độp trên lá cây, đường núi trơn đến mức chẳng bước nổi.
Tiểu Lạc
怎么办呀,我们离还远着呢!
Làm sao bây giờ, mình còn cách đỉnh núi xa lắm cơ mà!
ông Vương
别急,前面好像有间看山的小屋,我们先去一。
Đừng cuống, phía trước hình như có cái chòi của người trông núi, mình vào trú tạm đã.
三个人挤进小屋,妈妈从包里翻出,又倒了热水,大家笑着说有准备。
Ba người chen vào căn chòi, mẹ lôi áo mưa từ ba lô ra, rót thêm nước nóng, cả nhà cười bảo may mà có chuẩn bị.
Bầu trời sau mưa
雨停的时候,太阳又出来了,对面山头挂起一道。
Lúc mưa tạnh, mặt trời lại ló ra, trên đỉnh núi đối diện vắt ngang một dải cầu vồng.
Tiểu Lạc
哇,比还好看!还好我们停下来了。
Oa, còn đẹp hơn cả trên đỉnh! May mà mình đã dừng lại.
她举起手机,把和爸爸妈妈一起拍了进去。
Con bé giơ điện thoại lên, chụp dải cầu vồng cùng ba mẹ vào chung một khung hình.
ông Vương
你看,没爬到,可这一趟反而最让人,是吧?
Con thấy chưa, chưa lên tới đỉnh, vậy mà chuyến này lại là chuyến đáng nhớ nhất, đúng không?