Sáng đi học, xe đạp của Tiểu Cương dở chứng giữa đường. Chú thợ sửa xe đầu ngõ không vội cầm cờ-lê, mà dúi nó vào tay cậu.
Hỏng giữa đường
刚拐进巷子,小刚就觉得不对劲。
Vừa quẹo vào con hẻm, Tiểu Cương đã thấy có gì đó không ổn.
脚一蹬,空转,自行车一下子停在路边。
Đạp một cái, bàn đạp quay trơn, chiếc xe khựng lại bên lề đường.
Tiểu Cương
完了完了,掉了,这下肯定要了。
Tiêu rồi tiêu rồi, tuột xích mất rồi, kiểu này chắc chắn trễ giờ.
他蹲下来看了看,黑乎乎的缠成一团,不知道从哪儿下手。
Cậu ngồi thụp xuống nhìn, sợi xích đen sì rối thành một cục, chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Chú đưa cờ-lê
修车铺的王正在擦手,看见了就走过来。
Chú Vương ở tiệm sửa xe đang lau tay, thấy vậy liền bước tới.
Chú Vương
就掉条,多大点事儿。你自己来,我在旁边看着。
Có mỗi tuột xích, chuyện cỏn con. Cháu tự làm đi, chú đứng bên cạnh nhìn.
他把一把塞进小刚手里,又指了指那个。
Chú dúi cái cờ-lê vào tay Tiểu Cương, rồi chỉ vào cái bánh răng.
Chú Vương
先把往这个齿上套,慢点儿,别夹着手。
Trước hết móc xích lên cái răng này, từ từ thôi, coi chừng kẹp tay.
Tiểu Cương
哎,有点紧……卡上去了!原来是这样啊。
Ơ, hơi chặt… vào rồi! Hóa ra là vậy đấy.
Tay đen, miệng cười
小刚直起腰,两只手沾满了,他却忍不住笑。
Tiểu Cương đứng thẳng dậy, hai bàn tay dính đầy dầu máy, vậy mà cậu cứ cười tủm tỉm.
Tiểu Cương
谢谢您王!下回再掉,我自己就能弄了。
Cảm ơn chú Vương! Lần sau có tuột xích nữa, cháu tự xử được rồi.
Chú Vương
对喽。手脏了能洗,学会了就是你的。快去吧,还来得及。
Đúng rồi đó. Tay bẩn thì rửa, học được cái nghề là của cháu hết. Đi mau đi, còn kịp.
小刚跨上车,蹬了两下,一声不响地转了起来。
Tiểu Cương leo lên xe, đạp hai cái, sợi xích chạy êm ru không một tiếng động.