Lần đầu một mình trông em gái hai tuổi, Tiểu Văn vụng về dỗ em nín khóc, và đến khi mẹ về thì cậu mới hiểu vì sao mẹ lúc nào cũng có vẻ mệt.
Mẹ giao việc rồi đi
周六上午,妈妈一边换鞋一边,让小文一个人在家看着两岁的妹妹。
Sáng thứ Bảy, mẹ vừa xỏ giày vừa dặn dò, bảo Tiểu Văn ở nhà một mình trông em gái mới hai tuổi.
Mẹ
妈妈去医院看一下你奶奶,中午就回来,你别让她爬高啊。
Mẹ qua bệnh viện thăm bà một lát, trưa là về thôi, con đừng để em trèo cao nhé.
Tiểu Văn
知道啦,不就是看一个小孩嘛,妈你放心走吧。
Con biết rồi mà, chẳng qua trông một đứa nhỏ thôi, mẹ cứ yên tâm mà đi.
门一关上,屋里一下子安静下来,小文看了看正在玩的妹妹,心想这有什么难的。
Cửa vừa khép, căn nhà bỗng yên ắng hẳn, Tiểu Văn nhìn em gái đang chơi xếp hình, bụng nghĩ chuyện này có gì khó đâu.
Em khóc, anh luống cuống
可是没过十分钟,妹妹的倒了,她“哇”地一声就哭了,一颗一颗往下掉。
Nhưng chưa được mười phút, đống xếp hình của em đổ, em "oà" lên khóc, nước mắt cứ thế lăn dài.
Tiểu Văn
别哭别哭,哥哥再给你搭一个,搭个更高的好不好?
Đừng khóc đừng khóc, anh xếp lại cho em, xếp cái cao hơn nhé, chịu không?
他地把重新摆好,可妹妹一巴掌又推倒了,哭得更厉害。
Cậu cuống quýt xếp lại, vậy mà em vung tay đẩy đổ một cái, rồi khóc còn dữ hơn.
Tiểu Văn
你到底要干吗呀?是饿了还是要喝水?哥哥真猜不出来。
Rốt cuộc em muốn gì đây? Đói hay là khát nước? Anh chịu, chẳng đoán nổi.
他想起妈妈她时总抱着轻轻摇,就把妹妹抱起来,一边走一边哼起一首听过的。
Cậu chợt nhớ mỗi lần mẹ dỗ thường bế lên đung đưa khe khẽ, liền bế em dậy, vừa đi vừa ngân nga một bài đồng dao từng nghe.
Đến khi mẹ về
不知道唱了多少遍,妹妹的哭声越来越小,最后趴在他上睡着了,口水流了他一脖子。
Chẳng biết hát đến lần thứ mấy, tiếng khóc của em nhỏ dần, cuối cùng gục lên vai anh ngủ mất, dãi chảy ướt cả cổ cậu.
中午妈妈回来,看见小文一动也不敢动地坐在沙发上,手臂都酸了还抱着妹妹。
Trưa mẹ về, thấy Tiểu Văn ngồi im như tượng trên ghế sô pha, tay mỏi nhừ mà vẫn ôm khư khư lấy em.
Tiểu Văn
妈,你小点声,我刚把她睡,可别又吵醒了。
Mẹ ơi, mẹ nói nhỏ thôi, con vừa dỗ em ngủ, đừng làm nó tỉnh lại nữa.
Tiểu Văn
妈,你每天又上班又带她,到底是怎么下来的?
Mẹ này, mẹ vừa đi làm vừa trông em mỗi ngày, rốt cuộc mẹ chịu đựng nổi bằng cách nào vậy?