Một anh giao đồ ăn ngày nào cũng leo lên tầng sáu giao cùng một suất cơm, cho đến hôm đơn hàng đổi tên người đặt.
Cảnh 1: Đơn hàng quen thuộc
中午十二点,小赵又接到了那个熟悉的地址:幸福小区六楼。
Mười hai giờ trưa, anh giao đồ ăn Tiểu Triệu lại nhận được cái địa chỉ quen thuộc ấy: chung cư Hạnh Phúc, tầng sáu.
这家的电梯早就坏了,他每次都得爬上去,可他一点也不嫌麻烦。
Thang máy nhà này hỏng từ lâu, lần nào anh cũng phải leo bộ lên, vậy mà anh chẳng thấy phiền chút nào.
Tiểu Triệu
李奶奶,您的饭到啦,今天还是那家的青菜豆腐。
Bà Lý ơi, cơm của bà tới rồi đây, hôm nay vẫn là món rau cải đậu phụ quán cũ.
Bà Lý
哎哟,又麻烦你跑这一趟,进来喝口水吧。
Ấy chao, lại làm phiền cháu chạy lên một chuyến, vào uống ngụm nước đã nào.
Cảnh 2: Câu chuyện sau cánh cửa
小赵这才知道,这份饭其实是李奶奶的儿子在外地用手机替她下的单。
Tiểu Triệu lúc này mới biết, suất cơm ấy thật ra là con trai bà Lý ở xa dùng điện thoại đặt giúp mẹ.
Bà Lý
他工作忙,回不来,就天天给我点一顿热乎的,说怕我一个人懒得做饭。
Nó bận việc, không về được, ngày nào cũng đặt cho tôi một bữa nóng sốt, bảo sợ tôi ở một mình lười nấu nướng.
Tiểu Triệu
您儿子真。那以后我送饭,顺便帮您把垃圾带下去吧。
Con trai bà hiếu thảo thật đấy. Vậy từ nay cháu giao cơm, tiện tay xách rác xuống giúp bà luôn nhé.
从那以后,六楼这趟活儿,成了小赵每天最不愿意省的一站。
Kể từ đó, chuyến giao tầng sáu trở thành chặng mà Tiểu Triệu không bao giờ muốn bỏ qua mỗi ngày.
Cảnh 3: Đơn hàng đổi tên
一连三天,六楼都没有订单。第四天中午,那个地址忽然又跳了出来。
Liền ba ngày, tầng sáu không có đơn nào. Trưa ngày thứ tư, cái địa chỉ ấy bỗng lại hiện lên.
可的人名变了,栏里写着一行字,小赵盯着看了好久。
Nhưng tên người đặt đã đổi, trong ô ghi chú có một dòng chữ, Tiểu Triệu nhìn chằm chằm hồi lâu.
Ghi chú trên đơn
师傅,我是李奶奶的。她了,这份饭麻烦您还按老样子送上六楼。
Anh tài ơi, tôi là hàng xóm của bà Lý. Bà ấy nhập viện rồi, suất cơm này phiền anh vẫn giao lên tầng sáu như cũ giúp.
Tiểu Triệu
原来是这样……我懂了。
Thì ra là vậy... cháu hiểu rồi.
Cảnh 4: Một suất cơm khác
他爬上六楼,把饭递给一位的中年妇女,她正帮李奶奶看着家。
Anh leo lên tầng sáu, đưa cơm cho một người phụ nữ trung niên lạ mặt, cô đang trông nhà giúp bà Lý.
Người hàng xóm
她儿子从外地赶回来了,正在医院陪着。这份是订给我的,谢谢你这些天的。
Con trai bà ấy đã từ xa vội về, đang ở viện chăm. Suất này là đặt cho tôi, cảm ơn cháu mấy hôm nay đã quan tâm.
小赵下楼时,顺手又把门口那袋垃圾拎了起来。
Lúc xuống lầu, Tiểu Triệu lại tiện tay xách theo túi rác để ở cửa.
楼道里光线很暗,他却觉得,这一趟比哪天都走得轻快。
Cầu thang tối lờ mờ, vậy mà anh thấy chuyến này bước đi nhẹ nhõm hơn bất cứ ngày nào.