Cô cháu gái muốn tân trang quán trà cũ kỹ của bà ngoại cho hợp thời, nhưng vị khách quen lặng lẽ nhất lại khiến cô khựng lại.
Cảnh 1: Đề nghị của cô cháu gái
外婆的开在巷子口,三十年了,桌椅都旧得发黑。
Quán trà của bà ngoại nằm ở đầu con hẻm, đã ba mươi năm, bàn ghế cũ đến mức ngả màu đen sậm.
Tiểu Văn
外婆,我想把店重新一下,换上新桌子,年轻人才肯进来嘛。
Bà ơi, cháu muốn sửa lại quán cho mới, thay bộ bàn mới, có vậy người trẻ mới chịu bước vào chứ.
Bà ngoại
改吧,反正我也老了,这店早晚是你的。
Sửa thì sửa, dù sao bà cũng già rồi, quán này sớm muộn cũng là của cháu.
外婆嘴上答应着,手却一直摸着那把用了多年的旧茶壶。
Miệng bà đáp lời, nhưng tay cứ mân mê mãi cái ấm trà cũ đã dùng bao nhiêu năm.
Cảnh 2: Vị khách lặng lẽ
下午,一位头发花白的老人坐在靠窗的位置,要了一壶最便宜的茶。
Buổi chiều, một ông lão tóc đã bạc vẫn ngồi như mọi khi ở chỗ cạnh cửa sổ, gọi một ấm trà rẻ nhất.
Tiểu Văn
外婆,那位老先生天天来,却只点一壶茶,坐一下午,是不是有点……
Bà ơi, ông cụ kia ngày nào cũng tới, mà chỉ gọi mỗi một ấm trà, ngồi cả buổi chiều, có phải hơi...
Bà ngoại
嘘,别这么说。他走了以后,家里就剩他一个人。
Suỵt, đừng nói vậy. Từ ngày bà nhà ông ấy mất, trong nhà chỉ còn mỗi mình ông thôi.
Bà ngoại
这壶茶,是他一天里唯一能跟人说说话的工夫。
Ấm trà này là khoảng thời gian duy nhất trong ngày ông ấy còn được trò chuyện với người ta.
Cảnh 3: Tiểu Văn chần chừ
图纸已经画好,工人下周就来,可小雯睡不着。
Bản vẽ đã xong, thợ tuần sau là tới, vậy mà Tiểu Văn trằn trọc mãi không ngủ được.
Tiểu Văn
外婆,要是换了的新店,那位老先生还会愿意来吗?
Bà ơi, nếu đổi sang quán mới sáng choang, liệu ông cụ ấy còn muốn tới nữa không?
Bà ngoại
傻孩子,店是要养人的,不光是赚钱。
Con bé ngốc, quán là để nuôi tình người, đâu phải chỉ để kiếm tiền.
小雯没说话,第二天一早就给工人打了电话。
Tiểu Văn không nói gì, sáng sớm hôm sau liền gọi điện cho mấy người thợ.
Cảnh 4: Một góc giữ nguyên
店还是修了,只是靠窗那张旧桌子和那把旧茶壶,留了下来。
Quán vẫn được sửa, chỉ riêng cái bàn cũ cạnh cửa sổ và cái ấm trà cũ thì giữ y nguyên.
Tiểu Văn
老先生,您的老位子,我特意给您留着呢。
Ông ơi, chỗ ngồi cũ của ông, cháu cố ý giữ lại cho ông đấy.
老人愣了一下,慢慢坐下,摸着那把熟悉的茶壶,有点红。
Ông lão sững người một lúc, từ từ ngồi xuống, sờ cái ấm trà thân quen, khóe mắt hơi đỏ.
Bà ngoại
你看,留对了吧。
Cháu thấy chưa, giữ lại là đúng rồi đó.