Một học trò ám ảnh chuyện làm ra chiếc bình hoàn hảo, cho đến khi sư phụ đập vỡ tác phẩm tâm đắc nhất của mình ngay trước mặt anh.
Cảnh 1: Chiếc bình không tì vết
陈舟在窑前守了整整一夜,只为等这只青瓷瓶出炉。
Trần Chu thức trắng cả đêm canh bên lò, chỉ để chờ chiếc bình thanh sứ ấy ra lò.
Trần Chu
师父,您看,这次的均匀,一丝都没有,简直!
Sư phụ, người xem này, lần này lớp men đều màu, không một vết nứt, đẹp đến mức chẳng thể chê vào đâu được!
老人接过瓶子,对着光转了一圈,眉头却渐渐皱了起来。
Ông lão đỡ lấy chiếc bình, xoay một vòng dưới ánh sáng, nhưng đôi mày lại dần nhíu lại.
Sư phụ
光滑是光滑,可它太干净了,干净得不像出自人手。
Nhẵn thì có nhẵn, nhưng nó sạch sẽ quá, sạch đến mức chẳng giống do tay người làm ra.
Cảnh 2: Tiếng vỡ bất ngờ
老人从架子最高处,捧下一只布满细密的旧瓶。
Ông lão từ chỗ cao nhất trên giá, nâng xuống một chiếc bình cũ chằng chịt những vết nứt li ti.
Sư phụ
这是我四十年前烧的,没控制好,开窑时就裂成了这样。
Đây là chiếc ta nung từ bốn mươi năm trước, lúc đó không canh được lửa, vừa mở lò ra đã rạn thành thế này.
Trần Chu
可您一直把它摆在最显眼的地方,我还以为那是什么呢。
Vậy mà người cứ đặt nó ở chỗ bắt mắt nhất, con còn tưởng đó là báu vật hiếm có trên đời chứ.
话音未落,老人忽然松手,那只完美的新瓶在地上摔得粉碎。
Lời chưa dứt, ông lão bỗng buông tay, chiếc bình mới hoàn hảo rơi xuống đất vỡ tan tành.
Cảnh 3: Nắng rọi qua kẽ nứt
Trần Chu
师父!那是我熬了一夜的,您怎么说摔就摔了?
Sư phụ! Đó là tâm huyết con thức cả đêm, sao người nói đập là đập vậy?
Sư phụ
你心疼的是它完美,还是它出自你的手?冷静下来,看看这只旧瓶。
Con tiếc vì nó hoàn hảo, hay vì nó do tay con làm ra? Bình tĩnh lại, nhìn chiếc bình cũ này đi.
晨光斜斜地穿过那些,在墙上投下一片细碎而温暖的光斑。
Nắng sớm xiên qua những vết nứt ấy, hắt lên tường một mảng sáng vụn vặt mà ấm áp.
Sư phụ
你那只瓶子挡住了所有的光,而它,偏偏让光透了进来。
Chiếc bình của con chặn hết mọi tia sáng, còn nó, lại để cho ánh sáng lọt vào được.
Cảnh 4: Vết nứt được giữ lại
陈舟蹲在碎片旁,半晌没说话,指尖轻轻碰着那些尖锐的边缘。
Trần Chu ngồi xổm bên đống mảnh vỡ, hồi lâu không nói, đầu ngón tay khẽ chạm vào những cạnh sắc nhọn.
Trần Chu
我一直拼命想藏起所有的,却忘了瓷器本来就是从火里裂出来的。
Con cứ liều mạng muốn giấu đi mọi khuyết điểm, mà quên mất rằng đồ sứ vốn dĩ nứt ra từ trong lửa.
几个月后,陈舟烧出一只新瓶,瓶身上特意留着一道的。
Mấy tháng sau, Trần Chu nung ra một chiếc bình mới, trên thân cố ý giữ lại một đường nứt uốn lượn.
Sư phụ
这一回,我总算在瓶子里,看见你这个人了。
Lần này, rốt cuộc ta đã nhìn thấy con người con ở trong chiếc bình rồi.