Một nhà đầu tư đề nghị rót vốn cho hiệu trà gia truyền sắp đóng cửa, với điều kiện ông chủ phải đổi cách làm cho hợp thời.
Cảnh 1: Lời đề nghị trong tiệm trà vắng khách
老茶铺的木门吱呀一响,西装革履的陈先生走了进来,环顾着这间冷清的小店。
Cánh cửa gỗ của hiệu trà cũ kẽo kẹt một tiếng, ông Trần nhà đầu tư com lê chỉnh tề bước vào, đảo mắt nhìn quanh gian tiệm vắng vẻ.
六十多岁的周师傅正低头炒着茶,铁锅里腾起一阵清香。
Ông Chu thợ trà ngoài sáu mươi đang cúi đầu sao trà, từ chiếc chảo gang bốc lên một làn hương thoang thoảng.
Trần
周师傅,您这没得说,可如今谁还耐着性子等一锅手炒茶呢?再这么下去,铺子迟早得关门。
Ông Chu này, tay nghề của ông thì khỏi phải bàn, nhưng thời buổi giờ ai còn đủ kiên nhẫn chờ một mẻ trà sao tay nữa chứ? Cứ thế này, tiệm sớm muộn cũng phải đóng cửa thôi.
Chu
我做了一辈子茶,关门也认了。你们城里人是来谈生意的吧?
Tôi làm trà cả đời, có đóng cửa thì cũng đành. Mấy người thành phố tới đây là để bàn chuyện làm ăn phải không?
Cảnh 2: Điều kiện đằng sau khoản vốn
陈先生掏出一份,拍在桌上,语气里满是不容拒绝的自信。
Ông Trần rút ra một bản hợp đồng, đặt phịch lên bàn, giọng nói đầy vẻ tự tin không cho phép từ chối.
Trần
我投钱,开十家连锁店。但茶得改用机器,包装做得高档些,价格翻三倍,专卖给那些舍得花钱的年轻人。
Tôi bỏ vốn, mở mười cửa hàng chuỗi. Nhưng trà phải chuyển sang sản xuất hàng loạt bằng máy, bao bì làm cho sang hơn, giá đội lên gấp ba, chuyên bán cho đám trẻ chịu chi.
Chu
机器炒出来的,,那还算什么茶?喝的人迟早能尝出来。
Trà sao bằng máy thì lửa lượt đều tăm tắp như nhau, vậy còn gọi gì là trà? Người uống sớm muộn cũng nếm ra thôi.
Trần
尝得出又怎样?他们买的是牌子和面子,不是您那点。
Nếm ra thì đã sao? Cái họ mua là thương hiệu và sĩ diện, đâu phải mớ cầu kỳ của ông.
Cảnh 3: Người học trò ở lại
门口角落里,二十出头的徒弟小林一直没吭声,这时却开了口。
Ở góc cửa, cậu học trò Tiểu Lâm mới ngoài hai mươi nãy giờ chẳng nói câu nào, lúc này lại lên tiếng.
Tiểu Lâm
陈先生,我跟着师傅学了三年,光是控火就练了一整年。这门要是断在机器手里,可就再也找不回来了。
Ông Trần ạ, tôi theo thầy học ba năm rồi, riêng việc canh lửa đã luyện trọn một năm trời. Cái nghề này mà đứt đoạn trong tay máy móc, thì có muốn cũng chẳng tìm lại được nữa đâu.
Trần
不能当饭吃。年轻人,等你饿了肚子,就明白我今天说的话了。
Tình hoài cổ không thể đổi ra cơm gạo được. Người trẻ này, đợi đến lúc cậu đói bụng, sẽ hiểu những lời tôi nói hôm nay.
Chu
小林,去把那罐存了五年的明前茶泡上,让陈先生临走前,尝一口真东西。
Tiểu Lâm, đi pha bình trà tiền minh ta để dành năm năm ấy ra đây, để trước lúc đi, ông Trần nếm một ngụm thứ thật.
Cảnh 4: Một ngụm rồi đi
茶汤碧绿,热气袅袅。陈先生本想客套地抿一口,却愣住了,久久没有放下杯子。
Nước trà xanh biếc, hơi nóng tỏa lên dìu dịu. Ông Trần vốn định nhấp một ngụm cho phải phép, vậy mà lại sững người, hồi lâu không đặt chén xuống.
Trần
……这味道,我小时候在乡下外婆家喝过。后来再贵的茶,都没这一口。
...Hương vị này, hồi nhỏ tôi từng uống ở nhà bà ngoại dưới quê. Về sau dù trà có đắt đến mấy, cũng chẳng được như ngụm này.
他沉默了好一会儿,把那份慢慢收了回去,撕成了两半。
Ông im lặng một hồi lâu, rồi từ từ thu lại bản hợp đồng, xé làm đôi.
Trần
店我还是想投,但茶,您按老法子做。卖不上价,我认了。
Tiệm tôi vẫn muốn rót vốn, nhưng trà thì ông cứ làm theo cách cũ. Có không bán được giá, tôi cũng chịu.
周师傅笑了笑,没说话,转身又往锅里添了一把新茶。
Ông Chu mỉm cười, chẳng nói gì, quay lưng lại bỏ thêm một nắm trà mới vào chảo.