Ngụ ngôn · HSK 7

Cái Giá của Một Mái Nhà

Một con sói chán cảnh ngày ngày săn mồi đói no thất thường, nó đứng trên sườn núi nhìn xuống làng mà thèm cuộc sống ấm êm dưới ấy. Khi một mụ phù thủy đề nghị biến nó thành người, đổi lại lấy đi tự do, con sói gật đầu không chần chừ. Mãi đến đêm nghe tiếng đồng loại hú vọng lên từ rừng sâu, nó mới biết thứ mình vừa đánh đổi quý đến nhường nào.

Trên sườn núi nhìn xuống làng

深秋的傍晚,一只老狼趴在上,舔着前爪上一道还没好的伤口。

shēnqiūdebàngwǎnzhīlǎolángzàishānshàngtiǎnzheqiánzhuǎshàngdàoháiméihǎodeshāngkǒu

Một chiều cuối thu, con sói già nằm bẹp trên sống núi, liếm vết thương chưa lành ở chân trước.

它已经两天没吃东西了,肚子饿得发慌,山风一吹,浑身的毛都立了起来。

jīngliǎngtiānméichīdōnglezièhuāngshānfēngchuīhúnshēndemáodōulelái

Đã hai ngày nó chưa có gì bỏ bụng, đói đến cồn cào, gió núi thổi qua làm bộ lông dựng đứng cả lên.

山脚下的村庄亮起了一盏盏灯,烟囱里冒出,隐约还飘来一阵炖肉的香味。

shānjiǎoxiàdecūnzhuāngliànglezhǎnzhǎndēngyāncōngmàochūchuīyānyǐnyuēháipiāoláizhèndùnròudexiāngwèi

Dưới chân núi, ngôi làng lần lượt thắp đèn, khói bếp bốc lên từ những ống khói, thoang thoảng còn đưa lên mùi thịt hầm.

Sói già

“看看人家,”老狼盯着那片灯火嘟囔,“天一黑就有热饭热汤,哪像我,连下顿在哪儿都不知道。”

kànkànrénjiālǎolángdīngzhepiàndēnghuǒnāngtiānhēijiùyǒufàntāngxiàngliánxiàdùnzàinǎrdōuzhīdào

“Nhìn người ta kìa,” con sói nhìn chằm chằm vùng đèn lửa mà lẩm bẩm, “trời vừa tối là có cơm nóng canh nóng, đâu như mình, đến bữa sau ở đâu cũng chẳng biết.”

它越看越,连那道伤口的疼都忘了,直到月亮爬上了树梢。

yuèkànyuèyǎnliándàoshāngkǒudeténgdōuwànglezhídàoyuèliàngshàngleshùshāo

Nó càng nhìn càng thèm, đến cả cái đau ở vết thương cũng quên khuấy, mãi cho tới khi vầng trăng leo lên ngọn cây.

Lời đề nghị của mụ phù thủy

第二天清早,一个的老太婆从林子里钻出来,眯着眼笑,仿佛早就听见了它夜里那番话。

èrtiānqīngzǎozhǔzheguǎizhàngdelǎotàicónglínzizuànchūláizhuóyǎnxiàofǎngzǎojiùtīngjiànlefānhuà

Sáng sớm hôm sau, một mụ già chống gậy chui ra từ trong rừng, nheo mắt cười, như thể đã nghe trọn những lời nó thốt ra trong đêm.

Phù thủy

“想过那种日子,是吧?”老太婆压低了声音,“我能把你变成人,住进村里,吃饱穿暖。”

xiǎngguòzhǒngzishìbalǎotàileshēngyīnnéngbiànchéngrénzhùjìncūnchībǎochuānnuǎn

“Thèm cái cuộc sống ấy, phải không?” mụ già hạ giọng, “Ta có thể biến ngươi thành người, dọn vào ở trong làng, ăn no mặc ấm.”

Sói già

“真的?那我要拿什么换?”狼的耳朵一下子竖了起来,往前凑了半步。

zhēndeyàoshénmehuànlángdeěrduoxiàzishùleláiwǎngqiáncòulebàn

“Thật à? Vậy ta phải lấy gì ra đổi?” tai con sói dựng phắt lên, nó nhích tới nửa bước.

Phù thủy

“也不要多,”她伸出干瘦的手指点了点它的胸口,“就拿你那身想跑就跑的自由来换,公平吧?”

yàoduōshēnchūgānshòudeshǒuzhǐdiǎnlediǎndexiōngkǒujiùshēnxiǎngpǎojiùpǎodeyóuláihuàngōngpíngba

“Cũng chẳng cần nhiều,” mụ chìa ngón tay khô đét chỉ vào ngực nó, “chỉ lấy cái tự do muốn chạy là chạy của ngươi ra đổi thôi, công bằng đấy chứ?”

Sói già

“换!”它想都没想就答应了,满脑子全是那碗热汤,根本没把“自由”两个字放在心上。

huànxiǎngdōuméixiǎngjiùyinglemǎnnǎoziquánshìwǎntānggēnběnméiyóuliǎngfàngzàixīnshàng

“Đổi!” nó gật đầu chẳng buồn nghĩ, trong đầu chỉ toàn bát canh nóng kia, hai chữ “tự do” thì chẳng hề bận tâm.

Sống trong làng

魔法一过,狼成了村里一个年轻力壮的长工,住进了一间带屋顶的小屋。

guòlángchénglecūnniánqīngzhuàngdechánggōngzhùjìnlejiāndàidǐngdexiǎo

Phép thuật vừa dứt, con sói thành một anh trai làm thuê trẻ khỏe trong làng, được ở trong căn nhà nhỏ có mái che.

头几天,他确实吃得饱、睡得暖,可没过多久就觉得处处都不对劲。

tóutiānquèshíchībǎoshuìnuǎnméiguòduōjiǔjiùjuédechùchùdōuduìjìn

Mấy ngày đầu, quả thật anh ta ăn no ngủ ấm, nhưng chẳng bao lâu sau đã thấy đâu đâu cũng gượng gạo.

Chủ nhà

“天没亮就得起来挑水,吃饭要等大伙儿一起,门口那条狗见了你都不许追。”主人一条一条交代

tiānméiliàngjiùláitiāoshuǐchīfànyàoděnghuǒrménkǒutiáogǒujiànledōuzhuīzhǔréntiáoyitiáojiāodàiguī

“Trời chưa sáng đã phải dậy gánh nước, ăn cơm thì phải đợi mọi người cùng ngồi, con chó trước cửa thấy mày cũng không được rượt.” ông chủ dặn từng điều một.

夜里躺在床上,他睡不着,老想起从前在山里追着风跑、想停就停的那股痛快劲儿。

tǎngzàichuángshàngfānláishuìzhelǎoxiǎngcóngqiánzàishānzhuīzhefēngpǎoxiǎngtíngjiùtíngdetòngkuàijìnr

Đêm nằm trên giường, anh ta trằn trọc mãi không ngủ, cứ nhớ cái thuở ở trên núi đuổi theo gió mà chạy, muốn dừng là dừng, sướng đến nhường nào.

Sói (đã thành người)

“饭是有了,”他对着黑黢黢的屋顶低声说,“可这心里头,怎么的,比饿肚子还难受。”

fànshìyǒuleduìzhehēidedǐngshēngshuōzhèxīntouzěnmekōngluòluòdeèziháinánshòu

“Cơm thì có rồi,” anh ta nói khẽ với trần nhà tối om, “nhưng trong lòng sao cứ trống hoác, còn khó chịu hơn cả lúc đói.”

Tiếng hú trong đêm

一个起风的夜里,山那头忽然传来一声长长的,接着又是一声,一声接一声。

fēngdeshāntóuránchuánláishēngchángchángdelángháojiēzheyòushìshēngshēngjiēshēng

Một đêm nổi gió, từ phía bên kia núi bỗng vọng lại một tiếng sói hú dài, rồi lại một tiếng nữa, hết tiếng này đến tiếng khác.

他猛地从床上坐起来,心跳得厉害,喉咙里竟不由自主地想跟着应上一声。

měngcóngchuángshàngzuòláixīntiàohàihóulóngjìngyóuzhǔxiǎnggēnzheyìngshàngshēng

Anh ta bật dậy khỏi giường, tim đập thình thịch, cổ họng cứ chực bật ra một tiếng đáp lại mà không sao kìm được.

那一刻他全明白了:原来他要的从来不是一间小屋,而是想跑就跑、想嚎就嚎的那条命。

quánmíngbáileyuánláiyàodecóngláishìjiānxiǎoérshìxiǎngpǎojiùpǎoxiǎngháojiùháodetiáomìng

Khoảnh khắc ấy anh ta vỡ lẽ ra tất cả: hóa ra thứ mình cần xưa nay chưa từng là một mái nhà, mà là cái mạng được muốn chạy là chạy, muốn hú là hú.

Sói (đã thành người)

天还没亮,他就摸黑跑去敲老太婆的门:“把我变回去,要冷要饿我都认了,我不要这屋顶了!”

tiānháiméiliàngjiùhēipǎoqiāolǎotàideménbiànhuíyàolěngyàoèdōurènleyàozhèdǐngle

Trời chưa sáng, anh ta đã mò trong đêm chạy đi gõ cửa nhà mụ già: “Biến tôi trở lại đi, lạnh hay đói tôi chịu hết, tôi không cần cái mái nhà này nữa!”

天亮时,一只老狼又出现在上,迎着冷风深深吸了一口气,朝那群同伴的方向纵身奔去。

tiānliàngshízhīlǎolángyòuchūxiànzàishānshàngyíngzhelěngfēngshēnshēnlekǒucháoqúntóngbàndefāngxiàngzòngshēnbēn

Khi trời hửng sáng, con sói già lại xuất hiện trên sống núi, hướng về làn gió lạnh hít một hơi thật sâu, rồi lao mình chạy về phía bầy đồng loại.

Từ khoá