Xã hội · HSK 7

Bức tường không ai nhìn thấy

Một chuyên gia tư vấn tâm lý phải giữ ranh giới nghề nghiệp khi gặp lại nữ bệnh nhân kiêu kỳ của mình ở một nơi không ngờ tới.

Vị khách buổi chiều

下午四点的咨询室很安静,只有窗外偶尔传来几声鸟叫。

xiàdiǎndexúnshìhěnānjìngzhǐyǒuchuāngwàiǒuěrchuánláishēngniǎojiào

Phòng tư vấn lúc bốn giờ chiều rất yên, chỉ thi thoảng có vài tiếng chim ngoài cửa sổ vọng vào.

林医生刚把上一位病人的茶杯收拾好,门就被推开了。

línshēnggāngshàngwèibìngréndechábēishōushíhǎoménjiùbèituīkāile

Bác sĩ Lâm vừa dọn xong cái cốc trà của bệnh nhân trước thì cửa đã bị đẩy ra.

Bà Trần

「你就是林医生?我时间不多,咱们直接说重点吧。」

jiùshìlínshēngshíjiānduōzánmenzhíjiēshuōzhòngdiǎnba

"Anh là bác sĩ Lâm hả? Tôi không nhiều thời gian đâu, mình vào thẳng vấn đề đi."

她一身的套装,把手提包往沙发上一扔,那姿态

shēnkǎojiūdetàozhuāngshǒubāowǎngshāshàngrēngtàishènglíngrén

Bà mặc bộ vest sang trọng, quăng cái túi xách lên sofa, dáng vẻ hống hách ra mặt.

Bà Trần

「我管着两百号人,可一回到家,连句真心话都没人跟我说。」

guǎnzheliǎngbǎihàorénhuídàojiāliánzhēnxīnhuàdōuméiréngēnshuō

"Tôi quản hai trăm con người, vậy mà về đến nhà, một câu nói thật lòng cũng chẳng có ai nói với tôi."

Sau lớp vỏ kiêu kỳ

前几次见面,她说话又快又冲,林医生只是安静地听,很少打断。

qiánjiànmiànshuōhuàyòukuàiyòuchōnglínshēngzhǐshìānjìngtīnghěnshǎoduàn

Mấy lần đầu gặp, bà nói vừa nhanh vừa gắt, bác sĩ Lâm chỉ lặng lẽ nghe, hiếm khi ngắt lời.

Bà Trần

「我三岁就被了。每换一户人家,我就得重新学怎么讨人喜欢。」

sānsuìjiùbèilǐngyǎngleměihuànrénjiājiùchóngxīnxuézěnmetǎorénhuan

"Ba tuổi tôi đã bị cho làm con nuôi. Cứ đổi sang một nhà mới, tôi lại phải học lại cách làm cho người ta vừa lòng."

Bà Trần

「后来我想通了——只要我够强,谁也不能再把我赶出门。」

hòuláixiǎngtōnglezhǐyàogòuqiángshuínéngzàigǎnchūmén

"Về sau tôi nghĩ thông rồi, chỉ cần tôi đủ mạnh, không ai có thể đuổi tôi ra khỏi cửa được nữa."

她说自己拼命加班、,朋友约她,她次次都推。

shuōpīnmìngjiābānchūshǒukuòchuòpéngyǒuyuēdōutuī

Bà kể mình lao đầu vào tăng ca, tiêu xài hào phóng, bạn bè rủ rê thì lần nào cũng từ chối.

Bà Trần

「热闹是别人的。我守着自己这堵墙,谁也别想进来。」

nàoshìbiéréndeshǒuzhezhèqiángshuíbiéxiǎngjìnlái

"Náo nhiệt là chuyện của người ta. Tôi giữ lấy bức tường của mình, đừng hòng ai bước vào."

Cuộc chạm mặt ngoài chùa

一个周末的傍晚,林医生路过城郊的老寺庙,意外在墙根下看见了她。

zhōudebàngwǎnlínshēngguòchéngjiāodelǎomiàowàizàiqiánggēnxiàkànjiànle

Một buổi chiều cuối tuần, bác sĩ Lâm đi ngang ngôi chùa cổ ở ngoại ô, bất ngờ thấy bà ngồi dưới chân tường.

她没穿那身光鲜的套装,靠着墙,手里着一张旧照片。

méichuānshēnguāngxiāndetàozhuāngkàozheqiángshǒuzuànzhezhāngjiùzhàopiàn

Bà không mặc bộ vest bóng bẩy ấy, tựa vào tường, tay nắm chặt một tấm ảnh cũ.

林医生停下脚步——按规矩,他该绕开,守住医生和病人之间的

línshēngtíngxiàjiǎoànguīgāiràokāishǒuzhùshēngbìngrénzhījiāndejièxiàn

Bác sĩ Lâm khựng lại. Theo quy tắc, anh nên đi vòng qua, giữ vững ranh giới giữa bác sĩ và bệnh nhân.

可她抬起头,那双眼睛红红的,他实在没法装作没看见。

táitóushuāngyǎnjīnghónghóngdeshízàiméizhuāngzuòméikànjiàn

Nhưng bà ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe, anh thực sự không thể giả vờ như không thấy.

Bà Trần

「照片上是收养我的第一个妈妈。我连一句谢谢,都没来得及说。」

zhàopiànshàngshìshōuyǎngdemaliánxièxièdōuméiláideshuō

"Người trong ảnh là người mẹ đầu tiên nhận nuôi tôi. Tôi đến một câu cảm ơn cũng chưa kịp nói."

Tường tự đổ

他没坐到她身边,只是在不远处站着,把话题轻轻引开。

méizuòdàoshēnbiānzhǐshìzàiyuǎnchùzhànzhehuàqīngqīngyǐnkāi

Anh không ngồi xuống cạnh bà, chỉ đứng cách đó một quãng, nhẹ nhàng lái câu chuyện sang hướng khác.

Bác sĩ Lâm

「市里有家缺人手。这是建议,不是处方——去不去,你自己定。」

shìyǒujiāéryuànquērénshǒuzhèshìjiànshìchǔfāngbudìng

"Trong thành phố có một trại trẻ mồ côi đang thiếu người. Đây là gợi ý, không phải đơn thuốc, đi hay không là do bà tự quyết."

起初她一口,说自己又不是没事干的闲人。

chūkǒuhuíjuéshuōyòushìméishìgāndexiánrén

Ban đầu bà từ chối thẳng thừng, nói mình đâu phải kẻ rảnh rỗi không có việc gì làm.

可两周后,她发来一段视频:一个小女孩正搂着她的脖子直笑。

liǎngzhōuhòuláiduànshìpínxiǎoháizhènglǒuzhedezizhíxiào

Vậy mà hai tuần sau, bà gửi đến một đoạn video: một bé gái đang ôm cổ bà cười khanh khách.

Bà Trần

「她也是被的。她搂着我那一下,我那堵墙……好像松了一块砖。」

shìbèilǐngyǎngdelǒuzhexiàqiánghǎoxiàngsōnglekuàizhuān

"Con bé cũng là trẻ được nhận nuôi. Lúc nó ôm lấy tôi, bức tường của tôi… hình như long ra một viên gạch."

Từ khoá