Một ông chủ về già ngồi một mình trong căn phòng đầy chiến lợi phẩm cũ, rồi một cuộc điện thoại từ đứa cháu khiến ông cầm lại cây bút.
Bụi trên chiếc cúp
李明搬了把矮凳,坐到前面。
Lý Minh kéo chiếc ghế đẩu thấp, ngồi xuống trước cái tủ bày đồ.
架子上一排,最大的那个是二〇〇五年的,他用袖口擦了擦上面的灰。
Trên kệ là một hàng cúp, cái lớn nhất là năm 2005, ông lấy ống tay áo lau lớp bụi trên đó.
玻璃上映出他的脸,比上刻的那个名字老多了。
Mặt kính hắt lại gương mặt ông, già hơn nhiều so với cái tên khắc trên cúp.
桌上的座机三个月没响过一次了。
Cái điện thoại bàn trên mặt bàn đã ba tháng không reo lấy một lần.
他把杯子放回原位,手停在半空,又轻轻挪正了一点。
Ông đặt cái cúp về chỗ cũ, bàn tay khựng lại giữa không trung, rồi lại khẽ chỉnh cho ngay ngắn thêm chút nữa.
Tấm bản đồ cũ quăn mép
他从抽屉底下抽出一张地图,边都卷起来了,还沾着茶渍。
Ông rút từ đáy ngăn kéo ra một tấm bản đồ, các mép đã cuộn lại, còn dính cả vết trà.
Lý Minh
二十三岁那年,就靠这张破图走了一千多公里。
Hồi hai mươi ba tuổi, chỉ dựa vào tấm bản đồ rách này mà đi hơn ngàn cây số.
图上有个用红笔画的圈,旁边歪歪扭扭写着“老周请客”四个字。
Trên bản đồ có một vòng tròn khoanh bút đỏ, bên cạnh nguệch ngoạc bốn chữ "lão Chu mời khách".
那天他们没钱住店,几个人挤在路边的小庙里熬了一夜。
Hôm ấy họ không có tiền trọ, mấy người chen nhau trong cái miếu nhỏ ven đường chịu trận cả đêm.
如今老周不在了,这张图也再没人看得懂上面的。
Giờ lão Chu không còn, tấm bản đồ này cũng chẳng còn ai hiểu nổi những ký hiệu trên đó.
Cuộc điện thoại của cháu gái
座机突然响了,他愣了一下才接起来。
Điện thoại bàn bỗng reo lên, ông sững người một lúc mới nhấc máy.
Cháu gái
爷爷,老师让写一篇“家里最老的人讲故事”,我能写您吗?
Ông ơi, cô giáo bảo viết bài "người già nhất trong nhà kể chuyện", cháu viết về ông được không ạ?
Lý Minh
我有啥好写的,不就是做了几年买卖嘛。
Ông có gì đáng viết đâu, chẳng qua buôn bán vài năm thôi mà.
Cháu gái
可妈妈说,您年轻的时候比谁都呀!您写下来嘛,我照着念。
Nhưng mẹ bảo hồi trẻ ông dám xông pha hơn ai hết mà! Ông viết ra đi, cháu cứ thế mà đọc.
挂了电话,他盯着那张旧地图看了很久。
Cúp máy rồi, ông cứ nhìn chằm chằm tấm bản đồ cũ ấy thật lâu.
Cầm lại cây bút
他翻出一个旧笔记本,第一页空了二十年。
Ông lục ra cuốn sổ tay cũ, trang đầu tiên đã để trống suốt hai mươi năm.
在纸上顿了顿,他先写下“老周”两个字。
Ngòi bút khựng lại trên giấy, ông viết trước hai chữ "lão Chu".
写着写着,他忽然想起庙里那夜,几个人冻得直,却笑个没完。
Viết được một lúc, ông chợt nhớ đêm trong cái miếu ấy, mấy người rét đến giậm cả chân mà vẫn cười không dứt.
Lý Minh
那灰啊,让它落着吧,故事可不能也跟着。
Bụi ấy à, cứ để nó phủ đi, chứ chuyện thì không thể để bám bụi theo được.
窗外天快黑了,台灯下,那一页终于不再是空的。
Ngoài cửa sổ trời sắp tối, dưới ánh đèn bàn, trang giấy ấy rốt cuộc đã không còn trống nữa.